Về Ca Khúc ‘Vọng Gác Đêm Sương’ Của Nhạc Sĩ Mạnh Phát

0 1.390

Buông khói gây thơ tôi kể người nghe một chuyện tâm tình
Nửa đêm giá lạnh bỗng nghe ấm một tình thương trong tim
Sương rớt trên vai qua ngõ hồn trai vào lòng đêm dài
Gác súng biên thuỳ một cơn gió hút khơi chuyện ngày qua.

Xưa lúc xa xưa tôi có người em tuổi đẹp trăng tròn
Tuy rằng không gặp không hẹn bao giờ và chưa yêu thương
Phong kín tâm tư tôi gói đời trai vào mộng đăng trình
Giữa buổi trăng rằm rời xa gác ấm không hề gặp nhau.

Thuở học trò còn buồn vu vơ, thức bao đêm làm thơ rồi đợi chờ
Hoa trắng len vào khung cửa nhỏ ngỡ thầm là người thơ qua trong mơ
Phút vấn vương bàng hoàng hơi sương nửa vầng trăng vọng gác đêm trường
Trăng còn in trên gối chiếc thì còn nhiều thắm thiết và mơ ước thêm nhiều.

Mơ ước mai đây đem nửa vầng trăng về làm trăng đầy
Lối xưa đón mời ước vọng nên lời bàn tay trong tay
Đêm trắng hoen sương tôi giấu niềm thương tận cùng tâm hồn
Nắng ấm lên rồi cạn đêm gác súng thôi kể chuyện xưa.

Tác phẩm Vọng Gác Đêm Sương, một sáng tác nổi tiếng của nhạc sĩ Mạnh Phát vào khoảng đầu thập niên 1960. Trong bìa nhạc có đăng một đoạn thơ Truyện Kiều như sau :

Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.
(Nguyễn Du)

Đời lính chiến, với quyết tâm bảo vệ tổ quốc, có khói thuốc với tay súng là bạn, đêm vọng gác thương nhớ về người em xa xưa. Mơ ước một ngày thanh bình để những nỗi niềm nhung nhớ sẽ không còn nữa … mà sẽ “Lối xưa đón mời ước vọng nên lời bàn tay trong tay”.

Nhật Hà.

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.