Về Ca Khúc “Lầm” Của Nhạc Sĩ Lam Phương

0 2.002

Anh đã lầm đưa em sang đây,
Để đêm trường nghe tiếng thở dài
Thà cuộc đời yên trong lòng đất,
Được trở về tiếng khóc ban sơ
Hơn là mang kiếp mong chờ

Anh đã lầm đưa em về đây,
Cho tâm hồn tan nát từng ngày
Cùng điệu nhạc lâm ly huyền bí,
Dìu lòng người sang chốn đam mê
Đưa anh vào khổ lụy hôm nay

Lời yêu thương nồng cháy
Của hai mươi năm đầy
Ngày yên vui hạnh phúc
Ước vọng đến tương lai
Đã vùi trong giấc ngủ say
Cơn đau và vũng lầy

Để anh đi, để anh viết
Bằng yêu thương
Bằng nước mắt
Bằng con tim đọa đầy
Tìm quên trong mệt mài
Để quên nỗi buồn còn đây.

Con tim nào không hay đổi thay
Cuộc tình nào không lắm hận sầu
Ngọn đèn vàng lung linh hè phố
Điệu nhạc buồn văng vẳng đâu đây
Chỉ thêm làm giá lạnh đêm nay.

Sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, nhạc sĩ Lam Phương quyết định vào phút chót, đem gia đình chạy lên tàu Trường Xuân của thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy, cùng với gần 4000 đồng bào ra khơi tìm tự do. Trên tàu, anh gặp lại Elvis Phương, ca sĩ đầu tiên đã hát bài Chờ Người của anh khoảng năm 1972. Cũng trong đám người dày đặc đó, có một cô bé còn bế trên tay, sau này là á hậu Việt Nam tại Paris và trở thành nữ ca sĩ Bảo Hân của Trung tâm Thúy Nga.

Vì không có ý định ra đi, cho nên Lam Phương hoàn toàn chẳng chuẩn bị bất cứ thứ hành trang nào để đem theo. Anh bỏ lại chiếc xe hơi, hai căn nhà lớn và khoảng 30 triệu đồng trong ngân hàng để lên đường với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo! Lúc ấy, lương một vị tổng giám đốc hoặc một vị đại tá trong quân đội chỉ có mấy chục ngàn một tháng!

Định cư ở Mỹ, cái job đầu tiên anh làm trong hãng Sears là lau sàn nhà và cọ cầu tiêu! Rồi chuyển sang làm thợ mài, thợ tiện, bus boy. Tuy vậy, cứ mỗi cuối tuần anh vẫn cố gắng thuê một nhà hàng, biến thành phòng trà ca nhạc để đồng hương có chỗ gặp nhau và để chính anh cùng Túy Hồng đỡ nhớ sân khấu. Nghề này, chẳng những lợi tức không có bao nhiêu mà buồn thay, chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, anh khám phá ra người bạn đời không còn thủy chung với anh nữa. Anh cay đắng vật vã, cố gắng hàn gắn nhưng không xong. Anh biết cái thế của anh đã mất hẳn từ khi ra hải ngoại, bởi tiền bạc, danh vọng đều chỉ còn là trong kỷ niệm. Nỗi đau ray rứt của cuộc tình tan vỡ trên đất khách đã là động lực sâu thẳm khiến anh sáng tác mấy bản nhạc rất bi thương, trong đó có một bài để đời là đó là Lầm :

“Anh đã lầm đưa em sang đây
Để đêm trường nghe tiếng thở dài
Thà cuộc đời im trong lòng đất…”

Lý An Tổng Hợp.

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.