ẤN PHẨM THỨ TÁM CỦA TINH HOA HẢI NGOẠI : Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn

0 388

Mùa Giáng-Sinh năm nay cũng là dịp kỷ-niệm 40 năm ngày bài thơ ĐÊM, NHỚ TRĂNG SAIGON ra đời.

Thi-sĩ Du Tử Lê đặt bài thơ này vào năm 1978, sau hai năm làm ca hai ở đất khách, cách biệt quê-hương. Mỗi đêm khuya, khi trở về nhà từ sở làm, ông thấy, trước sau chỉ một vầng trăng dõi theo lộ-trình hiu-quạnh của ông. Nhưng sau hai năm “theo vết xe lăn” cùng trăng viễn-xứ, tác-giả vẫn không tìm được một gần-gũi, một sự đồng-cảm nào giữa vầng trăng xứ người và thân-phận tỵ-nạn, lưu-đày của mình.

 

Được sự cho phép của ông bà thi-sĩ Du Tử Lê, Tinh Hoa Hải Ngoại xin gửi đến quý bạn bài thơ sáng-tác cho những mùa trăng đầu của buổi ly-hương và trước đó là đôi dòng tâm-sự của thi-sĩ Du Tử Lê:

“Bài thơ này, tôi viết trong mùa Giáng Sinh 1978; khi tôi làm ca hai (Second Shift) cho hãng Rockwell International, ở thành phố Newport Beach được gần hai năm.

Tôi nhớ, hàng năm, vào những dịp lễ lớn, như Giáng Sinh, Năm Mới, hãng Rockwell Int. cho nhân viên nghỉ bắc cầu, nhiều ngày. Người Mỹ dùng thời gian nghỉ dài, được trả lương này, để đi du lịch… Rất ít người chịu làm “overtime”, dù được trả lương gấp rưỡi hay gấp đôi.

Cá nhân tôi, không biết đi đâu, làm gì cho hết những ngày nghỉ dài khủng khiếp ấy, nên tôi và một vài nhân viên người thiểu số khác, như Nhật, Phi… nhận đi làm.

Đêm trở về, tôi chỉ gặp… mình tôi và, một vầng trăng hạ tuần lạnh lẽo.

Trăng quê người khiến tôi nhớ và sống lại, những mùa trăng quê hương. Sống lại này, ở thời điểm đó, với tôi, là sống lại với quá khứ, kỷ niệm, không một chút hy vọng mong manh, tái diễn.

[ … ]

Mãi tới cuối năm 1980, bài thơ mới được phổ biến trên báo, nhân dịp nhiếp ảnh gia Trần Cao Lĩnh từ Luân Đôn, lần đầu tiên ghé thăm Hoa Kỳ, chọn ở lại nhà tác giả.

Để đánh dấu ngày anh em gặp lại nhau nơi quê người, tác giả đã đề tặng nhiếp ảnh gia Trần Cao Lĩnh.”

ĐÊM, NHỚ TRĂNG SÀI GÒN
Gửi Trần Cao Lĩnh

Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố sương quàng cổ cây
Ngỡ hồn tu xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa

Đêm về theo bánh xe qua
Nhớ tôi Xa Lộ, nhớ nhà Hàng Xanh
Nhớ em kim chỉ khíu tình
Trưa ngoan lớp học, chiều lành khóm tre
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giảng, lá hè Tự Do
Nhớ nghĩa trang, quê, bạn bè
Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường

Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào?

1978

Bài thơ sau đó được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc vào năm 1981, chỉ ít tháng sau khi nhạc sĩ Phạm Đình Chương vượt thoát, đến định cư tại Hoa Kỳ.

Copyright © 2018 by Tinh Hoa

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.