Hoàn Cảnh Sáng Tác ‘Ngày Xưa Hoàng Thị’ Của Thi Sĩ Phạm Thiên Thư Và Nhạc Sĩ Phạm Duy

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay.

Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường

Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê.

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề

Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ.

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng

Chùm hoa mới nở
Ép vào cuối vở
Muôn thuở còn thương còn thương

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về

Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi.

Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè.

Rồi ngày qua đi qua đi qua đi
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ

Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa.

Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ

Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau.

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này

Đời như sóng nổi
Xoá bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau.

Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp

Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa.

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về

Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa.

Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài

Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi.

Tác phẩm Ngày Xưa Hoàng Thị, đây là ca khúc được nhạc sĩ Phạm Duy phổ lại từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Phạm Thiên Thư. Bài hát rất dễ thương qua ca từ cũng như điệu valse nhẹ nhàng. Dưới đây là lời của ông Phạm Thiên Thư về câu chuyện ….

Ông Phạm Thiên Thư kể về cô Ngọ như sau : “Rất đơn giản, tôi tuổi Thìn (1940), còn cô ấy tuổi Ngọ (1942) cho nên được bố mẹ đặt luôn tên là Ngọ. Cách nhau 2 tuổi nhưng học cùng lớp đệ tam (lớp 10 bây giờ) ở trường Trung học Văn Lang (khu Tân Định). Ngọ có dáng người thanh mảnh với mái tóc dài thả ngang vai. Mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô ấy đứng đầu hàng bên nữ, tôi đứng cuối hàng bên nam, tha hồ ngắm… Vào lớp, cô ấy ngồi bàn đầu, tôi bàn cuối. Ngọ học rất giỏi, còn tôi chỉ giỏi… đánh lộn (gia đình tôi vốn có truyền thống võ thuật). Có lần thầy giáo gọi tôi lên trả bài, tôi không thuộc nhưng thay vì lên tận bàn thầy giáo trên bục giảng, tôi chỉ đi đến ngang chỗ Ngọ ngồi thì dừng lại. Ngọ biết ý, mở cuốn tập ra cho tôi… liếc, đọc vanh vách!

Nhà tôi ở đường Trần Khát Chân, nhà Ngọ ở Trần Quang Khải, cũng cùng khu Tân Định nên đi về chung đường. Mỗi lần tan trường, cô ấy ôm cặp đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Tóc Ngọ bay bay trên đôi vai gầy nhỏ nhắn. Có những hôm trời mưa lất phất, cô ấy đưa cặp lên che ngang đầu. Tôi thấy thương quá, muốn làm một cử chỉ gì đó như là để chở che nhưng… thở mạnh còn không dám, nói chi là …

Tư liệu và hình ảnh sưu tầm nhiều nguồn.

ngày xưa hoàng thịphạm duyphạm thiên thư
Comments (8)
Add Comment
  • nguyen Phong

    Ngay chợ Tân Định Q1 chỉ có đường Trần Khắc Chân,không phải Trần Khát Chân như ở HN.

  • Trần Ái Trung

    Xưa Tân Định có đường Trần Khát Chân, sau mới đổi là Trần Khắc Chân. Nhà tôi ở trên con đường đó.

  • Bich Túy Nguyễn

    Ngày xưa mình nhớ lời bài hát là
    Cây xưa còn gầy
    Nằm phơi dáng đỏ
    Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mấy màu…
    Bây giờ đọc thấy là:
    ………………………………
    NẰM QUAY VÁN ĐỎ
    ……………………………….
    PHAI NHẠT MÂY MÀU
    Không biết cái nào đúng hơn, nhưng cảm nhận là ” Nằm quay ván đỏ” có gì đó sai sai, không rõ nghĩa.

    • Lê Hiếu

      … mình nghĩ là ….nằm phơi ráng đỏ (ráng đỏ buổi chiều sớm)…

    • Lê mộng thu

      “nằm phơi ráng đỏ…” đó bạn. Còn “nằm quay ván đỏ ” là đã trở thành ván đóng hòm rồi. Thơ của Nguyễn Tất Nhiên hay như thế mà nỡ lòng nào nghe hát từ karaoke rồi ghi lại. Sai quá, buồn.

    • TVP

      Bài thơ Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Thiên Thư

      Em tan trường về
      Ðường mưa nho nhỏ
      Chim non dấu mỏ
      Dưới cội hoa vàng
      Bước em thênh thang
      Áo tà nguyệt bạch
      Ôm nghiêng cặp sách
      Vai nhỏ tóc dài
      Anh đi theo hoài
      Gót giày thầm lặng
      Ðường chiều uá nắng
      Mưa nhẹ bâng khuâng

      Em tan trường về
      Cuối đường mây tỏ
      Anh tìm theo Ngọ
      Dáng lau lách buồn
      Tay nụ hoa thuôn
      Vương bờ tóc suối
      Tìm lời mở nói
      Lòng sao ngập ngừng
      Lòng sao rưng rưng
      Như trời mây ngợp
      Hôm sau vào lớp
      Nhìn em ngại ngần

      Em tan trường về
      Ðường mưa nho nhỏ
      Trao vội chùm hoa
      Ép vào cuối vở
      Thương ơi vạn thuở
      Biết nói chi nguôi
      Em mỉm môi cười
      Anh mang nỗi nhớ

      Hè sang phượng nở
      Mà chẳng gặp nhau

      Ôi mối tình đầu
      Như đi trên cát
      Bước nhẹ mà sâu
      Mà cũng nhòa mau
      Tưởng đã phai màu
      Đường chiều hoa cỏ

      Mười năm rồi Ngọ
      Tình cờ qua đây
      Cây xưa vẫn gầy
      Phơi nghiêng dáng đỏ
      Áo em ngày nọ
      Phai nhạt mấy màu
      Chân theo tìm nhau
      Còn là vang vọng
      Ðời như biển động
      Xóa dấu ngày qua
      Tay ngắt chùm hoa
      Mà thương mà nhớ
      Phố ơi muôn thuở
      Giữ vết chân tình
      Tìm xưa quẩn quanh
      Ai mang bụi đỏ
      Dáng em nho nhỏ
      Trong cõi xa vời
      Tình ơi ! tình ơi !

  • TVP

    Từ bài thơ Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Thiên Thư

    Mười năm rồi Ngọ
    Tình cờ qua đây
    Cây xưa vẫn gầy
    Phơi nghiêng dáng đỏ
    Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mấy màu
    Chân theo tìm nhau
    Còn là vang vọng
    Ðời như biển động
    Xóa dấu ngày qua
    Tay ngắt chùm hoa
    Mà thương mà nhớ
    Phố ơi muôn thuở
    Giữ vết chân tình
    Tìm xưa quẩn quanh
    Ai mang bụi đỏ
    Dáng em nho nhỏ
    Trong cõi xa vời
    Tình ơi ! tình ơi !

    • Vsminh

      Không có nhạc sĩ Phạm Duy thì chẳng ai biết bài thơ này và tên nhà thơ đâu !?